Connect with us

Tin Tức

NẾU MỸ XẾP THỨ HAI…THÌ TÔI THẬT SỰ KHÔNG BIẾT AI DÁM NHẬN MÌNH LÀ SỐ MỘT.

Published

on

Tôi biết…

Chỉ cần đọc đến tiêu đề thôi, sẽ có người hơi khó chịu.

Không sao!

Nếu bạn đã đọc đến đây, xin dành cho tôi vài phút.

Đừng đọc để đồng ý với tôi.

Hãy đọc để xem những gì tôi nói có đúng với những gì World Cup 2026 vừa diễn ra hay không.

World Cup khép lại.

Tây Ban Nha là nhà vô địch.

Không ai có thể phủ nhận điều đó.

Nhưng với riêng tôi…

Chiếc cúp lớn nhất của kỳ World Cup này…

Lại không nằm trong phòng truyền thống của đội vô địch.

Nó thuộc về nước Mỹ.

Khoan…

Đừng vội phản ứng.

Đọc tiếp nào…

Suốt hơn một tháng qua…

Hàng triệu con người từ khắp thế giới đổ về nước Mỹ.

Họ khác màu da.

Khác ngôn ngữ.

Khác tôn giáo.

Khác văn hóa.

Khác cách sống.

Thậm chí…

Có những quốc gia vốn chẳng ưa gì nước Mỹ.

Nhưng khi World Cup bắt đầu…

Tất cả cùng đứng trong một sân vận động.

Cùng xếp hàng.

Cùng cười.

Cùng hát.

Cùng ôm nhau sau mỗi bàn thắng.

Nếu đó chưa phải là thành công…

Thì tôi cũng không biết phải gọi nó là gì nữa.

Có một điều tôi nhận ra sau hơn 17 năm sống ở nước Mỹ.

Người Mỹ rất ít khi hỏi:

“Làm sao để công trình này đẹp hơn?”

Họ hỏi:

“Làm sao để người sử dụng cảm thấy thoải mái hơn?”

Nghe tưởng như giống nhau.

Nhưng thật ra…

Đó là hai cách tư duy hoàn toàn khác.

Một bên thiết kế để mình ngắm.

Một bên thiết kế để người khác sử dụng.

Chính câu hỏi ấy tạo nên sự khác biệt!

Bạn thử nghĩ xem.

Disneyland có bán trò chơi không?

Có.

Nhưng thứ họ thật sự bán…

Là ký ức.

Las Vegas có bán casino không?

Có.

Nhưng thứ họ bán…

Là cảm xúc.

Các Công viên Quốc gia có bán núi rừng không?

Không.

Họ bán sự choáng ngợp.

Và World Cup?

Nước Mỹ cũng không chỉ tổ chức các trận bóng đá.

Họ tạo ra những kỷ niệm.

Mà ký ức…

Thì luôn có giá trị hơn bê tông.

Có tiền…

Ai cũng có thể xây một sân vận động.

Nhưng có tiền…

Chưa chắc đã tạo ra được trải nghiệm.

Đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Một người Brazil vừa xuống sân bay.

Một người Nhật vừa nhận hành lý.

Một người Morocco lần đầu đến Mỹ.

Vân vân và mây mây….

Điều họ nhớ sau này…

Không phải sân vận động cao bao nhiêu mét.

Mà là…

Mình có được chào đón hay không?

Đó là thứ không thể đổ “bê tông” mà có.

Nhiều người nói với tôi:

“Mỹ giàu nên mới làm được.”

Ừ…thì cũng đúng.

Nhưng chưa hết ý!

Mỹ giàu…

Vì họ nghĩ như vậy từ đầu.

Họ không xây xong rồi mới hỏi:

“Làm sao kiếm tiền?”

Họ hỏi ngay từ bản thiết kế đầu tiên:

“Làm sao mọi người đều thấy đáng để quay lại?”

Khác nhau…

Chỉ một câu hỏi.

Nhưng quyết định cả một nền kinh tế trải nghiệm.

Có người hỏi tôi:

“Anh thích điều gì nhất ở World Cup lần này?”

Tôi không trả lời là những bàn thắng.

Cũng không phải lễ khai mạc.

Mà là…

Sau giải đấu…

Khắp mạng xã hội xuất hiện vô số video của chính du khách.

“Tôi không nghĩ người Mỹ thân thiện đến vậy.”

“Tôi không nghĩ đi lại lại dễ như vậy.”

“Tôi không nghĩ mọi thứ được chuẩn bị kỹ như vậy.”

Đó mới là điều đáng giá.

Quảng cáo hay nhất…

Là khi khách hàng tự nguyện quảng cáo giúp bạn.

Một quốc gia làm được điều đó…

Không cần nói nhiều về mình nữa.

Có một chi tiết khiến tôi rất thích.

Trong hơn một tháng World Cup…

Bạn mặc áo Mexico.

Không ai khó chịu.

Bạn cầm cờ Argentina.

Không ai ngăn cản.

Bạn hát quốc ca Tây Ban Nha.

Không ai bảo bạn im lặng.

Bạn mang lá cờ Việt Nam.

Người Mỹ vẫn vui vẻ chụp hình cùng bạn.

Đó không phải vì họ giống bạn.

Mà vì họ chấp nhận sự khác biệt.

Theo tôi…

Đó mới là sự tự tin thật sự.

Hôm nay tôi thấy khá nhiều bài viết chế giễu Tổng thống Donald Trump.

Thật ra…

Bạn có thể thích ông.

Bạn cũng có thể không thích ông.

Đó là quyền của mỗi người.

Nhưng nếu chỉ vì quan điểm chính trị mà phủ nhận những gì nước Mỹ vừa làm được tại World Cup…

Thì theo tôi…

Đó không còn là sự công bằng nữa.

Một sự kiện thành công…

Là công sức của hàng trăm nghìn con người.

Từ cảnh sát.

Nhân viên sân bay.

Tình nguyện viên.

Người quét rác.

Đầu bếp.

Tài xế.

Đến những con người đứng sau hậu trường mà chẳng ai biết tên.

Họ cũng xứng đáng nhận một lời cảm ơn.

Đêm chung kết rồi cũng kết thúc.

Đèn sân vận động sẽ tắt.

Chiếc cúp sẽ có chủ.

Nhưng vài năm nữa…

Có lẽ rất nhiều người sẽ quên tỷ số trận chung kết.

Điều họ còn nhớ…

Là cảm giác khi bước chân lên đất Mỹ.

Một chiếc cúp…

Chỉ có một đội tuyển được nâng.

Nhưng một kỳ World Cup thành công…

Là khi hàng triệu người rời nước chủ nhà…

Với cùng một suy nghĩ:

“Tôi sẽ quay trở lại.”

Theo tôi…

Đó mới là chiếc cúp lớn nhất.

Không có huy chương.

Không có lễ trao giải.

Không có pháo hoa.

Nhưng giá trị của nó…

Có khi còn lớn hơn cả chức vô địch.

Tôi không viết bài này để bắt ai phải yêu nước Mỹ.

Cũng không mong tất cả mọi người đồng ý với mình.

Tôi chỉ tin rằng…

Đã là sự thật…

Thì nên được nhìn nhận một cách công bằng.

Và nếu chỉ nói riêng về năng lực tổ chức…

Khả năng tạo trải nghiệm…

Sự hiếu khách…

Cách làm truyền thông…

Và khả năng biến một giải bóng đá thành lễ hội của cả nhân loại…

Thì với riêng tôi…

Nếu nước Mỹ xếp thứ hai…

Tôi thật sự không biết ai dám nhận mình là số một!

Vậy đi nghen!

Nguồn: Duy Mông Cổ

Nhằm đáp ứng nhu cầu tin NHANH, CHÍNH XÁC & THIẾT THỰC cho người dân Việt Nam tại Tiểu Bang Arizona nói riêng và các tiểu bang khác trên toàn nước Mỹ nói chung Viet NEWS USA đã ra đời. Cảm ơn các anh chị em đã đồng hành để có thể đem tin tức đến kịp thời với đồng hương Việt Nam. Việt NEWS USA xin được giới thiệu đến các thành viên được biết đến bên giao diện bên ngoài là: XNV Đặt trách Tiểu Bang AZ: Cô HHPN Áo Dài USA 2020 Oanh Wilcox XNV Đặt Trách Tin Đông Bắc Mỹ: Cô Mộng Trinh,XNV Đặt Trách Tin CA & Tin Hoa Kỳ: Anh Trọng Phúc. Trưởng Ban Quay Phim & Kỷ Thuật: Anh Quang Nguyễn. Trưởng Ban Nghệ Thuật: Anh Christian Lê. Chúng tôi mỗi ngày luôn cố gắng để hoàn thiện hơn để đáp ứng được sự tin yêu của Quý khán giả đã dành cho VietNEWS USA trong Thời Gian qua cũng như trong Thời gian tới. Mọi đóng góp ý kiến cũng như quảng cáo vui lòng liên lạc số điện thoại 602-481-2647 hoặc email info.VietNewsUSA@Gmail.com Chân thành cảm ơn.

Continue Reading
Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *